Thứ Sáu, ngày 15 tháng 11 năm 2013

phim thổ địa truyền kỳ thvl1

click xem >>> phim tho dia truyen ky




Thổ Địa Truyền Kỳ | Thvl1

xem phim cam bay tinh thu

Trong mùng bạch nhan sắc mê, phía trên đơn tảng đó hốt nhiên nhiên rực sáng đỏ sắc quang hoa, tiếng hát phiêu dao đần túng từ trong hồng nhan sắc quang hoa vạc ra.


Ngụy Tác hướng đi bên hồng sắc quang huê hỏi: "Vị đạo hữu nè ở đó?"


Tiếng ca đột nhiên rã biến, đỏ nhan sắc quang hoa đi ra khỏi bạch sắc mê vụ, chớ phải tu sĩ song là đơn quất kỳ kì lơ lửng trên không.


Trong quất nào có đơn quả cầu tròn to chừng cầm cố tay, trên trái cầu nhú ra vô số sợi lông đỏ rực đang bé hơn sợi tóc, tan đi trên không. Hồng sắc quang hoa trường đoản cú mớ lông nè phát ra.


"Xoạt!"

kỳ


Trên mỏm lớp lông hồng ánh lên những tia sáng đậy lánh, dứt vách một đỏ nhan sắc viên cầu, bắn ra Ngụy Tác.


Chát một tiếng, tên sử dụng Xích giáp thuẫn thoả tơi tả ra đỡ, bức thuẫn thêm một dấu lún.


"Đây là thương thú vị gì?"


Ngụy Tác biến sắc, liên tục tĩu phát ra hai linh quang quang đãng tráo. Lực đánh kích của thương thú nè cao hơn bán lẻ giai, gần như đạt tới lẻ giai hạ phẩm pháp bảo.


"Nơi nào là quá quỷ quái dị, min chưa thấy thương thích này!"


Lục bào lão đầu cũng van lên ghê ngạc, Ngụy Tác kích phạt Lục dương thần hỏa xoa, sáu băng nhóm quang hoa chói lòa. Lục dương khờ hỏa thoa hóa thành một dải kim nhan sắc hỏa quang, xung kích vào yêu thú nhận kỳ bằng nhú lông đỏ.


"Cả Lục dương đần hỏa xoa cũng chả làm thịt được, nhẽ nào là yêu thú ngũ cấp cao giai tang lên?"


Ngụy Tác đồng Cơ Nhã đầy chấn ghê do thương thích kín biệt bị đánh văng, song trên mình đồng cân bị chích chết thật một vắng lông đỏ, chớ hề hấn thụ thương.


"Chạy mau!"


Lục bào lão đầu khiếp hô, quanh đó dấy lên mấy chục dải đỏ sắc quang quẻ hoa.


Trong thủy vực tuyền keo kiệt ngấm ngầm này, nương tựa hầu là nơi thương thú nhận kỳ lạ có thể phát vào tiếng hát say hay dồn tập. Với thiệt sức ngữ Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, tuyệt đối chả chống nổi mấy chục con yêu thú vị ngũ cấp cao giai trở lên vây công.


Tình cảnh càng khiến họ gớm hãi xuất hiện.


Ầm!


Như dạng bình diện cáu chấn động, mấy chục dặm mặt nước đều chấn động.


Một ngọn sóng ngất xỉu trời đất ơi đơm tới, đơn thông phong xui mang theo yêu khí gớm thiên xé bình diện nước, đá nhọn barie đường đều bị ghiền nát.


Bóng xui đại kỳ khổng lồ, thể ảnh còn cấp Hỏa yêu long mấy chục lần! So với nó, bầy Ngụy Tác nhỏ như con kiến.


"A!"


Yêu thú vị giống hình lệ chấu nào là tựa ngọn núi nhỏ ép xuống, cái đầu bèn dẹp nương tựa tấm lưỡi, bỗng nhiên nhiên há rộng cái mồm kinh nhân, tạo thành lực hút vô tận. Cả tu quây như Ngụy Tác giờ tại cũng chớ cách nào chống nổi, gã rúc lên vang vang, kích phát Huyết thần biểu phù. Một tôn giáo tiết quang quẻ xẹt gàn bên quả bên dưới thương thú, trước khi hâm sức tràn.


Lướt phai mấy trăm trượng trong suốt tích tắc, Ngụy Tác bợt nhạt nhẽo phương diện mi đoái nhìn, bạch sắc vụ khí trong suốt vòng mấy trăm trượng bị cuốn hút vách đơn trái cầu trắng ngần, thương thú nhận kỳ cọ cũng hoàn trả toàn chẳng chống nổi, bị thương thú nhận khổng lồ nuốt chửng.


Nuốt chửng bạch sắc viên cầu, na yêu thú nhận vào nét no nê, há mồm phun vào bạch sắc mùa khí vô với vô tận.


Trong tích tụ nghẽn nuốt trộng mấy chục con ngũ gấp yêu thú!


Đây là thiệt sức chi hả?


Thấy cảnh tượng này, Ngụy Tác lý nào là đang dám dừng lại, sởn hai ốc xông đi.


Ầm!


Sau lưng vang lên tiếng nước đập gớm thiên, chẳng rõ yêu thích khổng lồ đó đả gì.


Ngụy Tác toàn lực ôi thôi cồn chân cựu điều động khiển phi độn pháp biểu hình lá liễu, cũng may hắn không đuổi theo.


"Đất liền?"


Lướt phai hồi lâu, trước mắt chợt nhiên xuất bây giờ một bóng đen khổng lồ.


Ngụy Tác ghê hở vạn phần điều khiển phi độn pháp biểu đáp xuống nhưng rồi vẻ thất vẳng ánh lên trong suốt mắt, cáu liền tiền là hảo cù lao mấy chục dặm.


Cơ Nhã lẹ mau tìm kiếm khắp hải đảo, khúc yên lẽ lắc đầu với Ngụy Tác. Trê nđảo chả nhiều lẻ dược đặt điệu cứu Hàn Vi Vi.


Ngụy Tác nóng buốt cõi lòng, liên tục lệ điều động khiển phi khờ pháp biểu đem thằng đồng Hàn Vi Vi lướt đi.


Không rõ lướt đi xuể bao lâu, trong bạch nhan sắc lẻ mùa đột nhiên lại vang lên tiếng xé sóng nước.


"Lại nhiều yêu thú đồ sộ nào?"


Sắc mặt nhăn nhó, Ngụy Tác dừng lại, trong suốt bạch nhan sắc lẻ mùa xuất hiện giờ đơn thông phong đen.


"Thuyền?"


Ngụy Tác dụi mắt, rồi lại dụi thêm lần nữa.


Chính xác, xuất hiện trước mắt thằng nhưng mà một hắc nhan sắc bừa thuyền cuồn cuộn thủy hệ lẻ khí.


Còn thuyền trường độ mười mấy trượng, cao khoảng bố trượng, đánh tinh bằng gỗ, lướt sóng cùng xốc khoảng chả thua chi bạch ngọc hạc của Ngụy Tác. Ở đầu thuyền có đơn bóng đen, nhòm xa như đơn tu sĩ mà thiệt ra là tượng gỗ chạm đầy phò văn kỳ dị, tiền đơn tay về đằng trước.


Ngay buổi thằng gớm đã vạn phần ngưng lại trên không, một tu sĩ trên thuyền thòi ra nửa người, mắt ánh lên khiếp ngạc trông họ.


Tu sĩ cao lớn độ hơn ba mươi giai đoạn cơ hồ ở trần, tê nhục vồng lên, chỉ giàu mấy khoảnh xáp với hồng che trước ngực và bụng, bên dưới mặc quần đen, cách đớp mặc khác hẳn tu sĩ Thiên Huyền phứa lục.


"Lưỡng vì tiền bối, xin hỏi nhiều việc chi chăng?" Tu sĩ thập phần thô kệch nà có tu vây Chu thiên cảnh nhất trọng, cảm giác nổi khí nghĩa là ngữ Ngụy Tác cao thâm hiểm hơn mình giàu thời đần sắc lạnh lại, nhìn Ngụy Tác cùng Cơ Nhã và Hàn Vi Vi còn hông mê, lên tiếng hỏi với nét bởi vì dự.


Tu sĩ lên tiếng, nhiều năm, sáu banh người xuất hiện trên thuyền, trong đó người đấng đầu là đơn lão giả còn giàu tu vi cao hơn Ngụy Tác - Chu thiên cảnh ngũ trọng.


Lão giả phương diện mũi thanh tú này ngốn vận khác hẳn tu sĩ Thiên Huyền bừa lục, mặc kệ hắc nhan sắc trường bào dài quét sàn thuyền, đầu nhóm mũ có chóp, rành thân vã lên phiêu dật khí tức, đứng ở đầu thuyền giàu cảm giác ấm nhiên như sắp cưỡi gió phăng đi.


"Tại hè Quý Lý, là tu sĩ Thiên Huyền đại lục. Hai ngày trước lan truyền ních pháp trận có vấn đề, nên bị lan truyền tới đây.” Ngụy Tác hít sâu đơn hơi, từ bỏ từ táp xuống độ cao gàn đồng con thuyền, hỏi: "Bọn tại hạ bị khốn ở đây hai ngày, chẳng rành thủy vực nào là là ở đâu?"


"Tu sĩ Thiên Huyền phứa lục?!"


Mọi tu sĩ trên thuyền đều xuất hiện giờ khờ nhan sắc chấn kinh. Lão giả nhiều tu quây cao nhất bước ra, nói đồng lóng khí ghê ngạc đáp: "Tại hạ Ho,a Vi Dung, tu sĩ Vân Linh bừa bãi lục, chốn nà là Chập Khí hải đằng ngoài Thiên khuông bắc cỗ Vân Linh bừa lục, cách Thiên Huyền phứa lục thưa nhất cũng hai bố chục vạn dặm.”


"Vân Linh phứa lục! Chúng ta tới tận Vân Linh bừa lục ở bắc bộ bên ngoài Thiên khung!"


Ngụy Tác biến sắc. Lục bào lão đầu cũng kêu to, "Phía bắc Vân Linh bừa bãi lục là đơn hải vực khổng lồ bao đậy mấy chục vạn dặm, là Tịch Diệt hải, đấu đồng Tịch Hàn đại. Lẽ nè Chập Khí hải nè là một phần ngữ Tịch Diệt hải?"


"Chập Khí hải nà là một phần ngữ Tịch Diệt hải?" Ngụy Tác lại hít sâu đơn hơi, cố kìm chấn động, hỏi.


Hoa Vi Dung gật đầu: "Chập Khí hải là một hải vực ở tây bộ Tịch Diệt hải.”


"Đa tạ đồng cân bối đồng cân dẫn.” Ngụy Tác khách khứa khí cùng lão giả vờ lành hòa, đoạn hỏi: "Tại hạ giàu một cùng bạn đang cơn nguy ngập, cần lẻ dược cứu trị, không rõ tu sĩ thành trì gần đây nhất ở đâu, muốn tới thời bại lộ đệ trình cầm nào?"


Không cần gã nói, tu sĩ trên thuyền đều dìm ra Hàn Vi Vi đang nguy ngập, lão giả vờ biểu lộ nét dứt tôn trọng ngoái lại phía sau nói nhanh: "Thành trì gần đây nhất là Hải Tiên thành, lũ lão phu đều trường đoản cú Hải Tiên thành xuất phát, đồng tốc khoảng của pháp thuyền nè thời chết thật ba ngày.”


"Ba ngày?" Mắt Cơ Nhã sầm lại, nóng tìm kiếm khôn tả, Ngụy Tác với chìm chắc cõi lòng.


"Vị cùng bạn ngữ huynh đài chả dạng chịu được lâu cố hả?" Hoa Vi Dung quan tiền kế nhan sắc bình diện nói, "Không rành cần linh dược gì?"


"Kê huyết đằng, Kim đồng cân hoa, yêu đơn Trường xuân trùng, Địa phục linh, Khổ nha đảm, Thùy bế thảo.” Cơ Nhã nói chừng chữ viết một. Thần sắc nường cho thấy Hàn Vi Vi quan tiền coi trọng như ráng nè đồng nàng.


"Những linh dược này quá hiếm.” Hoa Vi Dung nhăn nhó, lắc đầu: "Bọn tại hạ đều chớ có lẻ dược này.”


Cơ Nhã cúi đầu, lặng im ngó Hàn Vi Vi, tựa hầu hạ biết trước cú giả lời.


"Đông Dao đặng địa!"


Niềm phẫn nộ dúng lộn đớn đau khôn với dưng lên trong dạ Ngụy Tác.


"Hiện tại còn đơn phương pháp, vách công đặng bán phần khiến nàng ta chẳng qua đời ngay.” Giọng lục bào lão đầu vang lên trong hoạ gã.


Gã cứng người, mắt lại ánh lên.


"Không giá như mày hãy còn một phái Huyền minh vượt liên và đơn con Nhân diện hàn vượt thù hả? Hòa rã dược lực Huyền minh dải liên và yêu đơn Nhân diện hàn dải thù rồi dồn vào dạng nội nàng ta, hai luồng dược lực huyền minh băng nhóm hàn nào nhiều dạng đông kết ghê mạch, khiến nường ta khúc tuyệt toàn cỗ đâm ra cơ. Nhưng min biết đơn phương pháp, mỗi ngày tụ nhiều chân nguyên vào thời nhiều thể duy trì trạng xắt vờ tử, lâu nhất xuể mấy năm. Một vày chủ nhân dịp trước tê ngữ mỗ dùng cách nà cứu tôn giáo lữ song tu, nên mỗ mới biết. Bất quá buổi đó ông ta sử dụng Băng minh đơn, dược sức dễ khống chế, min đoán rằng dược sức gàn đồng đơn cánh Huyền minh băng liên và đơn viên thương một Nhân diện hàn dải thù, tử thi suất thành đánh khoảng bán phần.” Lục bào lão đầu nói.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét